Tuổi thơ dữ dội

10/18/2017 10:17:10 AM | Nguồn: Tổng hợp Internet

Một tuổi thơ đầy bi tráng xen lẫn niềm tự hào về một thế hệ thanh thiếu niên thời kháng chiến chống Pháp, đã được tái hiện một cách chân thực và sinh động dưới ngòi bút của Phùng Quán.

 

Chắc hẳn mỗi chúng ta đều quen với cụm từ “Tuổi thơ dữ dội” trong những bình luận trên mạng, nhưng có bao giờ bạn thắc mắc nguồn gốc của từ này? Và khi đọc được quyển sách cùng tên của nhà văn Phùng Quán, tôi tự hỏi rằng, có bao giờ mình đã lạm dụng từ này một cách quá vô tâm cho những câu nói vui thường ngày.

 

Tuổi thơ dữ dội

 

Quyển sách “Tuổi thơ dữ dội” xoay quanh cuộc sống chiến đấu và hy sinh của những thiếu niên 13, 14 tuổi trong hàng ngũ Đội thiếu niên trinh sát của trung đoàn Trần Cao Vân. Những Lượm, Mừng, Quỳnh sơn ca, Hòa đen, Bồng da rắn, Vịnh sưa, Tư dát... mỗi người một hoàn cảnh song đều chung quyết tâm, nhiệt huyết và lòng yêu nước, đã tham gia chiến đấu hết mình và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

 

Đọc cuốn sách ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng các em chỉ mới 13, 14 tuổi... Nhưng năm tháng sống và chiến đấu ở mặt trận đã làm cho các em già đi trong suy nghĩ nhiều lắm, có lẽ còn già hơn với cả cái tuổi hai mươi mấy của tôi.

 

Tuổi thơ dữ dội

Cuốn sách đã thu hút nhiều thế hệ bạn đọc và được tái bản nhiều lần, thậm chí dựng thành phim

 

Trong mỗi chúng ta, ai cũng có những tuổi thơ của riêng mình. Người may mắn thì có tuổi thơ bình yên, người ít may mắn hơn thì có một tuổi thơ sóng gió. Nhưng tôi và bạn đã có một tuổi thơ dưới cái nôi của hòa bình. Nhưng với những người chiến sĩ niên thiếu kia, tuổi thơ của các em đầy dữ dội... trong thời kì thực dân Pháp xâm lược lần thứ 2 tại Huế. Tuy vậy, với lòng yêu nước, họ đã sát cánh bên nhau, chiến đấu ngoan cường với kẻ thù bằng một tinh thần bất khuất, kiên định. Sự dũng cảm, mưu trí và cả những gian khổ mà các em phải đối mặt khiến người đọc không khỏi khâm phục.

 

Tuổi thơ dữ dội

 

"Tuổi thơ dữ dội", đúng như cái tên của truyện, những chi tiết trong ấy thực sự dữ dội khi mà đọc xong, gấp sách lại vẫn thấy những đợt sóng cảm xúc dào dạt  trào dâng đến "dữ dội" nhưng trong sự dữ dội ấy là những tia sáng pha lê chiếu sáng lòng độc giả cũng đến "dữ dội".
Tôi khóc khi em Mừng đã cố giữ thật chặt những lá cây em tìm được, chỉ để mong một ngày gặp lại mẹ, đưa nó cho mẹ em để mẹ em chữa bệnh hoen suyễn. Tôi đã nấc nghẹn khi Vịnh sưa bị bọn giắc bắn chết và treo thân thể em lên, nhưng em đã chết một cách vinh quang khi em trèo lên cột thu lôi để bắn tín hiệu cho đồng đội ở trạm quan sát, để rồi khi đọc những lời Đại đội trưởng nói về em: "Đứa em trai thân yêu, người đồng đội nhỏ tuổi của chúng ta tuy đă hy sinh nhưng hiện vẫn còn đứng sừng sững trên đầu bọn giặc nước! Em đứng để làm chuẩn cho các đồng chí bắn trúng, và để nhìn chúng ta chiến đấu", nước mắt tôi ròng rã rơi...

 

Tuổi thơ dữ dội

 

Tôi đã đọc cuốn sách một cách say mê, và cảm nhận được rằng, cảm xúc của mình đã sống trong từng mạch truyện. Tôi chợt nhận ra rằng, đâu phải ai yêu cách mạng cũng nhận ra cuốn sách này hay, mà ngay cả đứa vẫn bị gọi là lãng mạn như tôi cũng nhận ra được nhiều điều quý báu. Cuốn sách ấy đã cho tôi một bài học thật bổ ích, cho tôi biết sống, biết nghĩ và biết hành động một cách sâu sắc hơn.

 

Tuổi thơ dữ dội

 

 

Nội dung bài viết trên cafestyle thuộc sở hữu của HansaeYes24 Vina Co.,Ltd

Nguồn: Tổng hợp Internet

Có thể bạn quan tâm