Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…

10/18/2017 10:17:10 AM | Nguồn: Tổng hợp Internet

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh… 

Bài Hoàng Hưng

 

 

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…


Có 3 điều mà tôi biết chắc chắn lúc này:


-Thứ nhất, Edward là một con ma cà rồng
-Thứ hai, có một phần trong anh ấy thèm khát máu của tôi, dù tôi không biết nó mạnh mẽ đến mức nào…
-Thứ ba, đó là… tôi không ngừng được việc yêu anh ấy đến điên cuồng


Bella ngẫm nghĩ những điều đó khi nhìn đôi mắt sâu thẳm có màu vàng nâu của Edward - người yêu của cô. Đôi mắt to với hàng mi dài, gương mặt trắng bệch, làn da lạnh ngắt, đôi môi đỏ với nụ cười đẹp theo kiểu ma quái… Edward có vẻ ngoài cuốn hút đến lạ kì, nhưng cũng khiến người ta kinh sợ với cái nhìn thèm thuồng của dã thú giống như lần đầu anh nhìn thấy Bella…
Con người khi bị vứt vào cái thuở ban sơ, lẩn khuất trong màn đêm với nanh vuốt của kẻ thù thì sự sống bỗng trở nên mong manh… Không có sức dẻo dai của mãnh thú, nanh dài, vuốt nhọn cũng không phải là vũ khí của con người, họ tựa hồ như những sinh vật yếu ớt nhất trong cái môi trường sinh tồn khốc liệt. Ấy thế mà họ vẫn sống… cũng giống như Bella…

 

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…


Anh bao nhiêu tuổi rồi?”, “17 tuổi”-Edward trả lời, “Anh được 17 tuổi bao lâu rồi?”- Bella hỏi tiếp. Edward im lặng, cúi đầu, Bella cũng im lặng, chờ đợi… Hai người đứng giữa khu rừng già ẩm ướt, chờ đợi sự thật được thốt ra, sự thật của định mệnh…

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…

Edward là một con ma cà rồng “ăn chay” của nhà Cullens. Anh nhanh, vô cùng khoẻ mạnh. Bella không biết điều đó cho đến khi Edward chặn đứng một chiếc ô tô mất kiểm soát đang lao vào cô chỉ bằng một cánh tay, và để lại trên nó một lỗ sâu hoắm, kinh ngạc hơn, một chớp mắt trước, anh còn đứng bên kia bãi giữ xe, cách cô cả trăm mét… Anh không lẽo đẽo theo cô, nhưng có những giác quan cực kỳ nhạy cảm để luôn xuất hiện khi cô bị nguy hiểm…


Anh sinh ra đã là kẻ giết người. Em chỉ là con cừu non ngơ ngác, bạo dạn. Anh vốn  là con sư tử hung tàn.
Và điều tồi tệ là…
…sư tử đã phải lòng cừu non”

Edward thú nhận như thế. Bella mỉm cười, hạnh phúc… Bella mạnh dạn, bạo gan hết mình vì tình yêu của cô, nhưng Edward thì không dám mạo hiểm trước tính mạng của người mình yêu. Edward cùng gia đình mình chỉ hút máu động vật để tồn tại, nhưng máu của Bella như một liều thuốc kích thích khiến bản năng trong anh trỗi dậy, anh thèm khát máu của cô cũng như thứ tình yêu nồng nàn mà anh dành cho cô… Họ là một đôi tình nhân đặc biệt. Họ trao nhau yêu thương qua ánh mắt, nụ cười, hạn chế tối đa những động chạm cơ thể, kể cả những nụ hôn…

Họ hiểu rằng chỉ một giây bất cẩn, cái làn ranh giới mong manh giữa họ - ranh giới giữa kẻ đi săn và con mồi – sẽ vỡ vụn, và cũng vì thế mà tình yêu của họ thật đẹp… Nồng nàn nhưng không quá thân mật, những cử chỉ âu yếm là xa xỉ với họ. Đẹp trong cái cách Edward cõng người yêu trèo lên những ngọn cây ngút ngàn, là cách Edward hạnh phúc ngắm nhìn giấc ngủ của người yêu cả đêm vì anh không cần ngủ, là cách Edward nhẹ nhàng dìu người yêu theo từng giai điệu khiêu vũ khi cô bị gãy chân…

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…

Bản thân Bella đến với thị trấn Forks cũng bởi một sự liên hệ mong manh: Charlie – người bố đã li dị mẹ của cô. Vì chuyển đến sống với bố mà cô không chỉ gặp Edward, mà còn gặp Jacob. Jacob là một người sói, và mối thâm thù hàng thế kỉ của người sói và ma cà rồng khiến Jacob lúc nào cũng muốn lao vào cắn xé Edward, nhưng Jacob không làm vậy, vì Bella… Cái con người yếu ớt ấy bỗng trở bức tường thành ngăn chặn sự xung đột nổ ra giữa hai thế lực siêu nhiên. Jacob tạm gác mối thù truyền kiếp lại bởi tình yêu đơn phương dành cho Bella, thứ tình yêu mong manh mà anh ảo tưởng trong những ngày Bella sa sút tinh thần và tìm đến anh… Với Edward, sinh mạng của Bella thật nhỏ bé trước sự vĩnh hằng của anh, nhưng cũng vì thế mà cô là tất cả đối với anh... Edward nâng niu, bảo vệ Bella, ngăn chặn bản năng và cả sự khao khát muốn trở thành ma cà rồng của Bella…

 

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…

 

Khi sự sống của bạn là không có giới hạn, thì chỉ những thứ nhỏ nhoi, yếu ớt mới có thể làm bạn hạnh phúc mỗi ngày… Edward có thể đọc được suy nghĩ của mọi người, trừ Bella… Khi ở bên Bella, Edward không thể sử dụng năng lực của ma cà rồng, có lẽ vì thế mà anh cảm thấy như trở lại cuộc sống của một con người bình thường mà anh ao ước… Cứ thế, ba con người ấy tồn tại bên nhau… Những mối quan hệ tưởng chừng như không thể tồn tại chung ấy đã yên bình bên nhau theo cách ấy… theo cái cách mà con người tồn tại qua nhiều thời đại trong sự mong manh của mình…mong manh mà vững chắc.

 

Twilight Saga : Hạnh phúc của sự mong manh…

Nội dung bài viết trên cafestyle thuộc sở hữu của HansaeYes24 Vina Co.,Ltd

Nguồn: Tổng hợp Internet

Có thể bạn quan tâm